Vnpplus
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Bài viết gửi anh chị em cùng đọc

Email In PDF.

NHỮNG VÒNG BÁNH XE NHẪN NẠI

          Tiếng động cơ xe máy chạy ù ì,  nặng nhọc trên con đường ngoằn ngoèo đầy nắng gió. Bụi bay vào mắt cay xè. Mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt xạm đen, gầy gò, thỉnh thoảng có mấy giọt rơi vào miệng, mặn chát! Anh Hạnh chỉ mong chở người khách đến nơi rồi tìm một chỗ râm mát để nghỉ. Nóng quá! Chiếc xe dừng lại trước ngôi nhà lụp xụp và mảnh vườn nhỏ. Người khách móc túi lấy tiền trả. Những đồng bạc lẻ, nhàu nát được vuốt lại cẩn thận được trao vào tay anh. Anh thầm nghĩ: Thế là một người chồng đi xa lại được về với vợ con. Hai tiếng vợ con làm anh sững lại . 

          Đã một thời, anh có ngôi nhà bé xinh, một mảnh vườn rau nho nhỏ do chị chăm bón. Anh ngồi bên hiên nhà. Lũ trẻ nô đùa trong sân. Nhưng cuộc đời anh kể ra dài, dài lắm...

          Ngày trước, anh là một chàng trai khoẻ mạnh, có nghề nghiệp ổn định, có gia đình yên ấm. Từ lâu anh được tiếng là con nhà gia giáo, siêng năng, học giỏi. Nhưng anh đã không thể thoát khỏi cám đổ của ma tuý. Từ đó cuộc đời anh dần dần lấn vào bùn sâu. Một lần đánh nhau, anh đã làm người ta bị trọng thương. Cuối cùng lãnh án tù giam 5 năm.Những ngày ở tù cũng là ngày anh đã đoạn tuyệt với ma tuý.Ngày mãn hạn tù, anh và gia đình anh vui mừng biết bao nhiêu. Cánh cửa sắt nhà lao nặng nề, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài suốt 5 năm, đã rộng mở. Anh hít một hơi thật sâu để cảm nhận được sự tự do. Tự do như cánh chim trời. Nhiều người ở tuổi 30 đã làm nên sự nghiệp, có vợ con, nhà cửa, nhưng với anh bây giờ mới là sự khởi đầu cho cả một cuộc đời.

Bố đã bỏ mẹ con  anh đi, anh dần đảm nhiệm công việc của bố lo cho mẹ và các em. Anh xin làm lái xe cho một công ty. Tạm ổn với nghề lái xe, anh nghĩ mình phải có vợ có con cho yên bề gia thất. Và anh gặp Thìn một chủ quán nước nhỏ bên đường. Không ai biết Thìn từ đâu tới, Thìn đã từng làm gì trước đây và cha mẹ Thìn ở đâu. Thân phận Thìn khiến nhiều người đặt dấu hỏi. Thế nhưng tình yêu thì có lý lẽ riêng của nó, mà không phải người đời bàng quang có thể hiểu thấu.  Đến với Thìn bỏ ngoài tai những sự bàn tán, ngăn cản của gia đình. Anh thanh minh với mọi người cho qua chuyện: “Nào có gì ra thằng tôi đâu, phải duyên bèo bọt thì tấp vào nhau vậy”. Một đám cưới đơn giản được tổ chức với họ hàng và ít người bạn. Vượt qua sự thiếu hụt về tiền bạc, anh chị cùng nhau dựng lại cái quán khang trang hơn, sạch đẹp hơn để bán hàng ăn bình dân. Rồi anh chị sung sướng khi đón đứa con trai đầu lòng ra đời. Nghe trẻ con khóc mà ấm lòng cha mẹ nó. Hai năm sau anh chị lại đón đứa con trai thứ hai ra đời. Tưởng chừng cuộc sống cứ êm đềm như thế trôi đi trong bình an và hạnh phúc. Nhưng những trận ốm bất thường và kéo dài của các con anh không hề thuyên giảm. Bác sĩ đã quyết định xét nghiệm HIV cho cháu và toàn thể gia đình. Kết quả ngoài sức tưởng tượng của vợ chồng anh. Một quả bom giáng xuống giữa nhà cũng không làm anh bàng hoàng hơn thế. Chết lặng trước kết quả HIV dương tính, nhìn những đứa con tội nghiệp, trong sáng, ngây thơ mà lòng anh chị vỡ tan. Cả 4 người trong gia đình đều bị nhiễm HIV.  Thìn gục đầu vào vai anh xin lỗi trong tiếng nấc nghẹn ngào.Có lẽ vì cuộc sống buông thả của chị trước đây đã khiến gia đình chị khốn khổ như bấy giờ, chị cảm thấy thương chồng và các con nhiều quá. Trước sự thật đau đớn, Thìn lâm bệnh nặng, tóc rụng, má hóp, võ vàng...Lần đó chị tưởng chừng như không vượt qua nỗi lưỡi hái của tử thần. Anh Hạnh chăm sóc cả vợ cả con trong viện mà không hé răng oán than số phận.

Sự việc vỡ lở, anh bị đuổi ra khỏi công ty và quán ăn của chị cũng dần vắng bóng khách và rồi đóng cửa hẳn. Cuộc sống không thu nhập là một thách thức quá lớn với vợ chồng anh. Cha đạo quản xứ thương hoàn cảnh gia đình, và gửi  3 mẹ con chị vào Thành phố Hồ Chí Minh với Mái ấm tình thương Mai Tâm do Dòng Bác ái chăm dưỡng. Chị và các cháu được thuốc thang chăm sóc tận tình. Sức khỏe của 3 mẹ con được cải thiện rõ rệt. Chị được làm nghề may, các con chị được đến trường. Còn anh vẫn bám trụ lại mảnh đất Hà Tĩnh nghèo nơi đã gắn bó với những kỉ niệm buồn vui của anh. Hai người lại hướng đến một tương lai.

Hiện nay anh Hạnh là một đồng đẳng viên tích cực của phường, và là thành nòng cốt của nhóm VNMTS Hà Tĩnh. Ngoài giờ chạy xe ôm ra anh đi nhặt bơm kim tiêm phát bao cao su, tuyên truyền cho mọi người về HIV. Anh gặp những người cùng cảnh ngộ để cùng sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn, cùng chiến đấu bảo vệ sức khoẻ của chính mình và cộng đồng trước căn bệnh thế kỷ. Cả thành phố ai cũng biết đến anh bởi anh luôn làm họ vui mỗi lần găp.

 Anh lại đi trên đường. Nắng đã dịu bớt. Chiếc xe máy cũ kỹ lại lăn bánh trên con đường ngoằn nghoèo, lởm chởm đất đá. Những vòng bánh xe của anh vẫn nhẫn nại vượt qua con đường đó./.

                                                                                            

  Nguyễn Thị Mỹ Ái

   VNMTS Hà Tĩnh